Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

TUYÊN BỐ CỦA NHÀ VĂN-NHÀ BÁO TRẦN NHƯƠNG VỀ VIỆC TIN TẶC TẤN CÔNG TRANG TRANNHUONG.COM

Trang Trannhuong.com ra đời vào cuối năm 2006. Đây là một trang cá nhân với văn chương hội họa hiền lương. Qua gần 6 năm hoạt đông, TNc đã lưu giữa hàng triệu bài của bầu bạn, của bạn đọc. Đã có gần 12 triệu lượt người truy cập từ khắp thế giới. Với tinh thần dân chủ, trang TNc có nhiều cuộc trao đổi nhằm bảo vệ sự trong sạch của văn chương, có nhiều ý kiến xây dựng, có ý kiến đã được cơ quan ghi nhận. 

Trannhuong.com đã tổ chức 2 cuộc thi “10 câu khúc khích” và thi Câu đối, đã tổ chức trao Giải Văn chương Trannhuong.com, được dư luận trong và ngoài nước hoan nghênh.

Vậy mà bọn tin tặc thù ghét. Cùng với Trannhuong.com các trang Lethieunhon, Truongduynhat, Badamxoe, Nguyentuongthuy cũng bị tấn công.

Trang Trannhuong.com bị tin tặc tấn công vào ngày 11-9-2012, khắc phục được vào ngày 12-9, chúng lại tiến công tiếp. Dăm ngày sau vừa phục hồi thì chúng đánh ngay. Vào ngày 27-9-2012 trannhuong.com trở lại thì trưa 28-9-2012 chúng lại đang tâm tấn công lần thứ 4.

Không thể không lên tiếng vì sự bình an của công dân. Một bên là nhà văn, nhà báo Trần Nhương công khai đàng hoàng, một bên là nhóm người giấu mặt, dùng kĩ thuật tấn công một trang mạng cá nhân công khai . Hành xử như vậy chứng tỏ nhóm người này sợ hãi sự thật

Tôi kêu gọi các nhà văn đồng nghiệp hãy lên tiếng, các cư dân mạng hãy lên tiếng phản đối hành động xấu xa này, các cơ quan hữu quan hãy vào cuộc để đảm bảo bình an cho cộng đồng mạng và cuộc sống của công dân !

Đội ngũ kĩ thuật vẫn tiếp tục cho TNc xuất hiện cùng bạn đọc và khắc phục lỗ hổng kĩ thuật. Nếu tin tặc lại tấn công, các bạn không vào được Trannhuong.com, xin các bạn vào: trannhuongcom.blogspot.com, vào trang Facebook Trần Nhương.

Nay mai Trần Nhương còn nhiều trang trannhuong.com nữa phục vụ bạn đọc.

Trần Nhương
Nhà văn – Nhà báo

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Khiếu kiện đông người làm xấu hình ảnh thủ đô

Sáng 27/9, Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo cho rằng, việc người dân đi khiếu kiện là bày tỏ nguyện vọng cá nhân, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, cầm khẩu hiệu đòi đất đã "làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao".
Theo báo cáo của UBND TP Hà Nội, 9 tháng qua đã có 178 đoàn đông người đi khiếu kiện, chủ yếu là khiếu nại về đất đai, giải phóng mặt bằng. Nổi cộm như vụ việc của 100 công dân phường Dương Nội, 70 người phường Kiến Hưng, 40 người phường Yên Nghĩa (Hà Đông), 150 tiểu thương chợ Nghĩa Tân (Cầu Giấy), đoàn 200 người dân xã Tiên Dương (Đông Anh), bệnh binh 5 xã ở huyện Quốc Oai, 160 người dân phố Tân Mai (thị xã Xuân Mai)...
Ngoài ra, còn có một số trường hợp khiếu kiện có tổ chức, lợi dụng quyền tố cáo để kích động, xúi giục, lôi kéo tập trung đông người.
Đánh giá của UBND thành phố cho thấy, công tác chỉ đạo và giải quyết khiếu nại của chính quyền ở một số nơi còn thiếu quyết liệt, ngại va chạm, né tránh, sợ liên đới trách nhiệm. Trong khi đó, công tác quản lý đất đai của địa phương còn lỏng lẻo, để xảy ra vi phạm nhưng không giải quyết kịp thời, để tồn đọng...
Bà con tiểu thương chợ Nghĩa Tân phản đối chính sách xây chợ mới.
Tại hội nghị giao ban quận, huyện về công tác giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo liên quan đến quản lý đất đai sáng 27/9, Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đánh giá cao công tác giải quyết đơn thư của bộ phận tiếp dân của thành phố, bởi trong 9 tháng đã tiếp 15.000 lượt người, xử lý 21.500 đơn thư, tăng 89% so với năm 2011.
Ông Thảo cho rằng, trong khi lượng đơn thư vẫn tăng mạnh thì cần thực hiện nhiều giải pháp, quan tâm đến các kiến nghị của người dân để có chính sách hỗ trợ tốt nhất mà không nên áp dụng các quy định cứng nhắc. Ông cũng yêu cầu các ngành rà soát các chính sách thu hồi đất đảm bảo đời sống của người dân khi bị thu hồi đất được bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ; đơn giản các thủ tục hành chính...
"Việc làm của bà con là bày tỏ nguyện vọng của mình, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, mang theo khẩu hiệu đòi đất đã làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao", Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo bày tỏ và đề nghị, khi có khiếu nại đông người, lãnh đạo các quận, huyện phải trực tiếp đối thoại với người dân, giải quyết các kiến nghị của dân để giải quyết dứt điểm các khiếu nại khi mới phát sinh.
Còn Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị cho biết, buổi sáng ông mở cửa đã thấy người dân đứng chờ đưa đơn, 19h trở về nhà cũng có người chờ đưa đơn, chưa kể ở cơ quan cũng thường nhận đơn khiếu nại. Thời điểm này, thành phố có khoảng 200 người thường xuyên đi khiếu kiện.
Ông Bí thư ví von: "Giải phóng mặt bằng như một món ăn trên bàn tiệc, chẳng ai muốn ăn món này song vẫn cần phải ăn". Do vậy, công tác giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ bắt buộc, không làm thì không thể thực hiện các dự án. Đô thị hóa nhanh càng nảy sinh khiếu kiện nhiều, như điển hình ở quận Hà Đông.
Theo Bí thư Nghị, các khiếu nại đúng chính sách chiếm khoảng 20%, có 20% nửa đúng nửa sai, do vậy người phụ trách giải quyết khiếu nại cần phải tìm hiểu thông tin nhiều chiều để trả lời người dân được chính xác và giải quyết tốt vụ việc.
"Tôi cho rằng cần dừng phương án xây chợ Nghĩa Tân, đề nghị Sở Thương mại đánh giá lại những cái được và chưa được khi chuyển đổi chợ truyền thống sang trung tâm thương mại", ông Nghị yêu cầu và cho rằng, hãy đặt vào vị trí người dân. Khi thu hồi đất cần hỗ trợ tốt nhất về hạ tầng công cộng, về nhà ở cho dân.
"Người giải quyết đơn thư phải có tinh thần giải quyết dứt điểm vụ việc chứ không nói là tôi làm đúng thẩm quyền, đúng thủ tục. Kể cả người dân khiếu kiện sai thì phải giải thích rõ cái sai đó", Bí thư Phạm Quang Nghị chỉ rõ.
Ông cũng yêu cầu, công tác khiếu nại tố cáo phải gắn với đấu tranh phòng chống tham nhũng và cải cách hành chính; phối hợp giám sát, kiểm tra, thanh tra công vụ đối với các cơ quan quản lý nhà nước. 

Đoàn Loan (VNExpress)

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

TỘI BÔI NHỌ

Quạ ’thù dai’ ít nhất 5 năm - Tin180.com (Ảnh 1)      Triều đình Muôn Thú họp bàn chuyện các thần dân của vương quốc dám phạm húy bôi nhọ vua quan triều đình. Vua Quạ lên tiếng:
        - Hiện nay, trong vương quốc của chúng ta rất nhiều kẻ dám lợi dụng tự do, dân chủ để bôi nhọ triều đình, ta cho họp các quan đầu triều hôm nay để bàn cách giải quyết chuyện này.
         Quan tể tướng Gấu Đen bức xúc:
       - Đúng thế, các chỉ dụ của triều đình bị chúng xuyên tạc trắng trợn, như hạ thần đây cũng bị chúng bôi đen không chừa chỗ nào cả !




Gấu đen đi kiếm ăn. Ảnh: AFP.      


    Các quan lớn khác như Ngựa Ô, Mèo Mun, Chó     Mực, Gà Ác... đồng thanh:


  - Chúng thần cũng bị bọn chúng bôi nhọ hết từ đầu đến chân ạ ! Vậy xin bệ hạ ra chiếu xử lý ạ !
        Vua Quạ nói:
       - Vậy để ta ra chiếu cấm nói đến từ "đen" và các từ đồng nghĩa với nó. Nếu kẻ nào vi phạm sẽ khép vào tội  " Bôi nhọ triều đình" , bị xử cắt lưỡi và tống lao, các khanh có đồng ý không ?
       

           Các quan lớn đồng thanh hô to:
      - Hoàng thượng anh minh vạn vạn tuế !   


        Cả triều đình vua tôi đang hỉ hả về sáng kiến của mình thì bỗng có một tiếng nói từ trên cao vọng xuống:
    
Gà ác           - Ta là thượng đế đây, các ngươi đã nhìn lại mình chưa ? Với bộ lông vốn có như vậy, làm gì có kẻ nào bôi nhọ thêm được cho các ngươi nữa mà lo xử lí ? Thôi, ta chúc các ngươi sớm cải thiện được dung nhan của mình!





* Ghi chú: Ảnh các con vật sưu tầm trên internet.

Tuyên bố | ĐẠI SỨ QUÁN HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ HÀ NỘI, VIỆT NAM

Tuyên bố | ĐẠI SỨ QUÁN HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ HÀ NỘI, VIỆT NAM

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Đảng, trước cuộc tắm rửa lần hai

Không chỉ trong đảng. Dân chúng, người ngoài đảng cũng nóng lòng, giật thót mình cùng những bản tin chính sự. Dù sao, sự quan tâm lo lắng, chờ mong và kỳ vọng của dân chúng vào cuộc tắm rửa của đảng là một dấu hiệu đáng mừng. Đến mức dân chúng im lặng bàng quan, kệ cho đảng và nhà nước lo mới là dấu hiệu khốn nguy.
Vì thế, nói như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: đợt này không làm đến nơi đến chốn, không thành công thì không còn cơ hội nào nữa để đảng lấy lại hình ảnh và niềm tin trước dân.
Bấm vào đường link sau để xem toàn bộ bài viết:
Trương Duy Nhất: Trước cuộc tắm rửa lần hai:

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Nỗi sợ làm báo ở Việt Nam

Việt Nam bị cáo buộc gia tăng đàn áp giới phóng viên và blogger, theo báo cáo ra ngày 19/9 của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ).
Tổ chức đặt trụ sở ở New York nói “với ít nhất 14 phóng viên đằng sau song sắt, Việt Nam là nước cầm tù báo chí tệ thứ hai châu Á, chỉ sau Trung Quốc”.
Tác giả báo cáo, Shawn W. Crispin, nói ông đã phỏng vấn 32 blogger, nhà báo, biên tập viên cả trong và ngoài Việt Nam.
Các cuộc phỏng vấn “cho thấy chính phủ ông [Nguyễn Tấn] Dũng đã gia tăng đàn áp”.
Tác giả cho biết văn phòng Thủ tướng Việt Nam “không hồi âm lá thư của CPJ xin đề nghị bình luận về bản báo cáo này”.
Giam cầm blogger
Báo cáo mở đầu bằng câu chuyện về blogger Nguyễn Văn Hải, được biết đến qua bút danh Điếu Cày, bị bắt hồi năm 2008. Ông Điếu Cày đã tham gia và tường thuật về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2007.
Theo CPJ, con trai ông, Nguyễn Trí Dũng, kể công an Việt Nam nói rằng “nếu họ không kịp bắt bố tôi, nó sẽ làm Trung Quốc thất vọng và sẽ gây chiến, rồi đất nước sẽ còn mất lãnh thổ. Rõ ràng chuyện đó không đúng.”
Ông Điếu Cày đã bị xử 30 tháng tù giam vì ‘tội trốn thuế’ và đến ngày 19/10/2010 thì mãn hạn nhưng tiếp tục bị giam cho đến tận bây giờ.
Phiên tòa xử ba blogger, Điếu Cày, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần đã ba lần đình hoãn và theo tin mới nhất, có thể diễn ra vào ngày 24/9.
Báo cáo của CPJ cho rằng sự kiểm soát truyền thông ở Việt Nam thuộc trong số “nghiêm ngặt và thô bạo nhất châu Á”.
Họ ghi nhận tất cả các ấn phẩm tin tức ở Việt Nam đều thuộc sở hữu và kiểm soát của chính phủ.
“Có chừng 80 tờ báo phát hành, trong đó hơn chục tờ có tầm cỡ toàn quốc...Các ấn phẩm thường có liên hệ với những tổ chức hoặc cơ quan gắn kết với Đảng Cộng sản, trong khi tin tức và bình luận thường bị bóp méo để phục vụ các phe phái, hoặc công kích các đối thủ trong đảng, đặc biệt trong thời gian sắp diễn ra Đại hội Đảng năm năm một lần.”
Mặc dù chính phủ không thừa nhận có danh sách “đen” những phóng viên đi chệch chỉ thị của đảng hay có quan hệ với giới bất đồng chính kiến, nhưng những phóng viên nói chuyện với CPJ lại khẳng định là có.
Một nữ phóng viên tin rằng cô bị cho vào danh sách hồi năm 2009 sau khi bị công an tạm giữ và thẩm vấn vì viết blog về tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
Cô nói kể từ đó, chính phủ thường xuyên từ chối các đề nghị phỏng vấn và cấm cô tham dự các hội nghị quốc tế.
‘Bốn điện thoại di động’
Theo một số người biên tập và phóng viên, các chủ đề bị cấm bao gồm hoạt động của bất đồng chính kiến, tham nhũng cấp cao, chia rẽ trong Đảng Cộng sản, các vấn đề nhân quyền, thái độ hoặc biểu tình chống Trung Quốc, chia rẽ hai miền Nam – Bắc, vân vân. Gần đây khi tăng trưởng kinh tế chậm lại, danh sách cấm lại bao gồm việc phê phán điều hành kinh tế của chính phủ, tranh chấp đất đai, và các hoạt động kinh doanh của con gái Thủ tướng.
CPJ dẫn lời một nhà báo của tờ Tuổi Trẻ ở TP. HCM cho hay Ban Tuyên giáo Trung ương mới đây gọi điện cho tòa soạn yêu cầu ngừng loạt bài đặt câu hỏi vì sao thuế thu nhập ở Việt Nam cao hơn những nước láng giềng. Tòa soạn buộc phải ngừng giữa chừng mặc dù đã chuẩn bị sẵn nhiều bài viết.
“Buổi sáng, anh bắt đầu làm câu chuyện, đến trưa, người ta bảo dừng lại,” phóng viên giấu tên này kể.
Các phóng viên nói với CPJ rằng chính quyền vẫn theo dõi sự đi lại, trò chuyện qua điện thoại và hoạt động trên mạng của họ.
Một nhà báo cho hay ông có tới bốn điện thoại di động, trong đó ba là đăng ký theo tên người khác, để tránh bị nghe lén, đặc biệt khi nói chuyện với sứ quán nước ngoài và giới đối kháng.
"Khi còn là nhà báo, có nhiều điều tôi muốn viết và đăng nhưng không được. [Là một blogger], tôi viết về những điều tôi thấy và bày tỏ ý kiến của mình."
Huỳnh Ngọc Chênh, nói với CPJ
Nhiều phóng viên báo nhà nước, nói chuyện với CPJ, cho biết họ đã từng duy trì blog cá nhân, để đăng những bài mà tòa soạn kiểm duyệt, hoặc phê phán cách tường thuật bị bóp méo của chính báo nhà. Nhưng khi chính quyền gia tăng theo dõi blog, nhiều người nói đã đóng blog vì sức ép chính quyền hoặc vì lo ngại bị đuổi việc.
Ông Huỳnh Ngọc Chênh, khi còn là Thư ký Tòa soạn báo Thanh Niên, cho biết ông bị buộc đóng blog vì sức ép chính quyền sau khi đăng nhiều chủ đề nhạy cảm, gồm cái mà ông gọi là “thất bại của hệ thống chính trị”.
Sau khi về hưu, ông Chênh mở lại blog và nay thường xuyên đăng các chủ đề không được báo chính thống đụng đến.
“Khi còn là nhà báo, có nhiều điều tôi muốn viết và đăng nhưng không được.”
“[Là một blogger], tôi viết về những điều tôi thấy và bày tỏ ý kiến của mình,” ông Chênh nói ông chưa bị quấy nhiễu vì viết blog và yêu cầu CPJ nêu rõ tên ông trong bản báo cáo.
‘Uống cà phê’
Các phóng viên nước ngoài thường trú ở Việt Nam đối diện những hạn chế kiểu khác. Công an theo dõi họ bằng những buổi “uống cà phê” với trợ lý người Việt của họ.
Trong một buổi cà phê, công an hỏi trợ lý của một tờ báo phương Tây là tại sao phóng viên tờ này gặp một nhà báo người Việt – cô này nói chuyện này chứng tỏ công an chìm theo dõi kỹ sự đi lại của phóng viên quốc tế.
Một trợ lý khác của một hãng tin quốc tế nói ông có thể biết cuộc điện đàm nào ở tòa soạn bị nghe lén thông qua các câu hỏi của an ninh khi “uống cà phê” hàng tuần.
Các phóng viên nước ngoài phải xin phép Bộ Ngoại giao khi muốn tường thuật bên ngoài thủ đô Hà Nội. Những người nói chuyện với CPJ than rằng đơn xin thường mất nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng, và khi nhận được giấy phép thì tin đã nguội mất.
Chính sách mâu thuẫn
Theo CPJ, mặc dù tồn tại những đe dọa công khai như thế, một số nhà quan sát nhìn thấy sự mâu thuẫn trong chính sách truyền thông.
Nhà nghiên cứu Geoffrey Cain nói tự do báo chí đã đi xuống từ năm 2006, sau khi hai phóng viên của Tuổi Trẻ và Thanh Niên điều tra và rồi bị tù giam vì vụ PMU-18.
Nhưng ông Cain tin rằng Đảng gần đây cho phép tự do hơn để tường thuật về tham nhũng cấp thấp, mà ông gọi là “kiểm duyệt nửa vời cố ý”, để kỷ luật giới chức và công an cấp tỉnh.
"Chúng tôi không biết làm sao bảo vệ mình. Nỗi sợ lớn ngăn không cho chúng tôi lên tiếng...Ngay cả lúc này, tôi không biết có bị nghe lén không."
Một phóng viên báo Pháp Luật
Các phóng viên trong nước tin rằng đấu đá nội bộ trong Đảng cũng khiến các quyết định về báo chí trở nên khó dứt khoát.
“Dường như ngày càng ít liên hệ giữa các chủ đề tường thuật, hàm biên tập và khả năng phóng viên gặp rắc rối. Đảng dùng sự bất an này để kiểm soát họ,” ông Cain nhận xét.
Dường như sự mâu thuẫn này cũng có trong việc kiểm duyệt mạng. Giống như các tờ báo lớn, ba nhà cung cấp dịch vụ Internet (ISP) chính thuộc kiểm soát của các phe nhóm khác nhau trong Đảng Cộng sản. Các blogger cho hay mặc dù một số trang web bị một ISP chặn, nhưng lại truy cập được nếu dùng dịch vụ khác – có vẻ phản ánh mâu thuẫn nội bộ.
Một trợ lý của tờ báo phương Tây ghi nhận hồi tháng Sáu khi Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển, trang web Quốc hội bị một ISP trong nước chặn, nhưng có thể truy cập ở hai ISP khác.
Những tín hiệu mâu thuẫn này duy trì văn hóa sợ hãi trong giới phóng viên.
“Thật khó đoán vì ngay cả Đảng Cộng sản hình như cũng không biết họ đang làm gì,” một phóng viên báo Pháp Luật nói với CPJ tại Hà Nội.
“Chúng tôi không biết làm sao bảo vệ mình. Nỗi sợ lớn ngăn không cho chúng tôi lên tiếng...Ngay cả lúc này, tôi không biết có bị nghe lén không,” người này kể.

(Nguồn: BBC)