Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Lời nhắn gửi muộn màng

Đăng bởi basamnews

Đỗ Trung Quân

Tôi nói vui với bạn bè rằng, thời buổi bão giá mà an ninh xài sang tiền thuế của dân quá, tôi chỉ có 39 ký mà có đến 4 anh canh cửa nhà, theo hộ tống khi ra đường suốt, dù đấy là ngày thường không phải ngày Chủ Nhật. Bạn bè nói:  “Nhất anh rồi nhá, không phải ai cũng được thế”.
Tờ báo nơi tôi làm việc, anh em cũng đã ân cần nhắc tôi “kềm chế”. Ừ! thì kềm chế, mình trói gà không chặt có hung hăng với ai bao giờ. Đời chỉ có một lần hung hăng thật sự là vác AK ra biên giới Tây Nam “chơi” với thằng Polpot một trận năm 78′. Mấy chục năm qua chỉ toàn tụ tập ca hát, bù khú. Có vài năm la cà vào chốn phù hoa chân dài chân ngắn, truyền hình, phim ảnh vớ vẩn cho vui, cho biết. Khi vui rồi, biết rồi rồi lại thấy phù phiếm quá, chán quá, bèn chào tạm biệt đi về tìm bạn nhậu cho hết cuộc đời.
Tưởng thế là yên thân, ngờ đâu biển đảo nổi sóng gió. Đất nước bị uy hiếp, đồng bào bị cướp cơm trên biển. Làm người Việt thì phải  bày tỏ chút tình đồng bào, đất nước. Chỉ thế thôi.
Một người bạn con nhà nòi cách mạng cười buồn nói rằng, cha mẹ anh suốt đời chống lại và bằng mọi giá phải đạp đổ cái chính quyền cũng đạp vào mặt người xuống đường khi họ chống Mỹ. Nay nhìn thấy những cú bóp cổ, đạp vào mặt những người yêu nước chống Tàu, anh tan nát cả lòng như chính mình bị phản bội.
Cuộc đời anh cũng xem chừng bắt đầu vất vả chỉ tại không chịu “ngoan” theo cách người ta muốn anh ngoan. Có chức hẳn hoi nhưng rồi “kềm chế” mãi cũng hết xiết, anh bỏ nghề, bỏ về cho nó thanh thản. Con nhà nòi đấy, lẽ ra có chức vụ, đủ nhà lầu xe hơi như ai.
Anh làm tôi nhớ mấy năm trước có người đến tìm đề nghị muốn làm cuộc triển lãm tranh chung với mình tại Hà Nội, Sài Gòn. Anh xưng tên “ Cù Huy Hà Vũ”. Không rõ khi ấy Vũ nói thật hay nói chơi, chỉ thâm tâm tôi hơi ngại nghĩ Vũ là con ông cháu cha. Triển lãm chung thì khác nào thằng nhà thơ, họa sĩ quèn như mình dựa hơi “Quí tộc Đỏ”, bèn từ chối khéo rằng “tôi không vẽ tranh, chỉ vẽ báo kiếm sống”. Vũ cười, gật đầu về. Bây giờ mới thấy mình thành kiến không đúng.
Cái anh “con ông cháu cha ấy” không ngoan, không giàu, không mũ ni che tai ngậm miệng ăn tiền trước những điều bất lòng của đất nước. Chấp nhận ngồi tù. Thôi thì xin gửi lời nhắn với anh, khi hết hạn trở về nếu anh còn hứng thú vẽ tranh, còn muốn triển lãm chung, xin sẵn lòng cùng đứng để thay cho lời xin lỗi đã từng ngộ nhận một con người can đảm, từ chối yên thân trong vinh quang của dòng tộc, gia đình.
À! Mà nếu khi ấy tôi cũng còn…chưa chết, chưa bổ nhào vô cớ ngoài đường thì mới mong cuộc triển lãm có thể. Nhỉ!

Đại biểu Quốc hội họp kín về Biển Đông

- Ngay trước khi Chính phủ chính thức báo cáo với Quốc hội về tình hình Biển Đông, tại phiên thảo luận tổ về tình hình kinh tế - xã hội ngày 4/8, một số đại biểu đã nêu quan điểm.
ĐB Trần Quang Chiểu (Nam Định) than, Biển Đông là vấn đề chủ quyền quốc gia, là câu chuyện toàn vẹn lãnh thổ, gắn với xương máu của nhân dân, “sao thông tin lại chậm quá”.
Thời gian qua, tình hình Biển Đông nóng như vậy, nhưng thông tin chính thống chưa kịp thời như thực tế diễn ra. Nếu báo chí có đưa đủ về Biển Đông cũng là báo ngành, báo hội, báo đoàn thôi.
Ông đơn cử, công hàm 1958 của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng Trung Quốc nói lâu rồi. Nhưng ta thì mãi tới gần đây, cũng chỉ có tờ Đại Đoàn Kết đưa.
Theo vị đại biểu này, đây là vấn đề Chính phủ và cả hệ thống chính trị phải quan tâm.
Vấn đề Biển Đông đã được Đảng, Nhà nước, Chính phủ khẳng định rõ ràng, đặc biệt trong những ngày qua, từ Chủ tịch nước đến Thủ tướng đến Chủ tịch QH trong thông điệp đều khẳng định”, ĐB Vũ Thị Dung (TP.HCM) ghi nhận.
Tuy nhiên, theo bà, vì đây là vấn đề hết sức thiêng liêng, cần dân, do đó cần có những giải pháp, hành động quyết liệt hơn nữa.
Vị đại biểu này kiến nghị trong kì họp này, Quốc hội ra nghị quyết cần có thông điệp chính thức về vấn đề Biển Đông, để khẳng định niềm tin trong nhân dân, từ đó tạo ra sự đồng thuận để cùng nhau vượt qua sự khó khăn của đất nước.
“Thông tin sẽ tạo sự đồng thuận trong việc bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ”, bà Dung nói.
Trước đó, trao đổi với VietNamNet, ĐB Dương Trung Quốc (Đồng Nai) cũng lưu ý “đừng quên sức mạnh của ngoại giao nhân dân”.
“Ý chí của người dân cần được thể hiện, hỗ trợ Chính phủ bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ”.
Trong phiên họp kín chiều 4/8, Chính phủ mà đại diện là Bộ Quốc phòng và Bộ Ngoại giao đã báo cáo trước Quốc hội về tình hình Biển Đông và quyết sách của Việt Nam.
Đây là kết quả của việc tiếp thu đề xuất của nhiều đại biểu cũng như ý kiến cử tri về việc đưa vào chương trình của kỳ họp đầu tiên nội dung Chính phủ gửi báo cáo về công tác bảo vệ chủ quyền, an ninh, trật tự vùng biển đảo, nhất là những vấn đề liên quan đến tình hình Biển Đông vì đây là vấn đề đang được dư luận xã hội và nhân dân cả nước quan tâm.
Theo chương trình, Quốc hội không có nội dung thảo luận riêng về Biển Đông, nhưng các đại biểu có thể nêu ý kiến tại các phiên thảo luận về kinh tế - xã hội. Việc có ra nghị quyết hay không cũng phụ thuộc vào đề xuất của đại biểu.
Phương Loan - Thủy Chung

Quyền lực, quyền uy và những phát ngôn ấn tượng

Tác giả: Kỳ Duyên

Quyền lực, quyền uy trước thách thức của vận mệnh đất nước; gọi đúng tên "biểu tình mang tính chất yêu nước" và những phát ngôn không bình thường mà rất ấn tượng của một ông Bộ trưởng, là thông điệp, là những lát cắt mà Phát ngôn và Hành động tuần này mong được sự chia sẻ, đồng cảm cùng chiêm nghiệm của bạn đọc.
Quyền lực, quyền uy và... nợ dân
Bên cạnh sự kiện Biển Đông luôn nóng bỏng, tuần này, một sự kiện nổi bật nữa được bạn đọc quan tâm. Đó là kỳ họp Quốc hội khóa XIII với sự ra mắt của Chính phủ mới.
Các nhân vật chủ chốt nhất của chính quyền mới: Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước; Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CP (tái đắc cử), Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội. Trước đó, ông Nguyễn Phú Trọng được Đại hội Đảng khóa XI bầu làm Tổng Bí thư ĐCSVN. Cơ cấu Chính phủ mới, có 4 Phó Thủ tướng và 22 Bộ trưởng.
Còn dân gian, vốn dân dã nên xếp "bộ tứ" các vị lãnh đạo một cách nôm na, theo vần nhưng rất ý nghĩa: Hùng- Dũng- Sang- Trọng. Hay bởi nhân dân cũng mong đợi ở khí phách và tinh thần dân tộc qua những người lãnh đạo cao cấp nhất của đất nước?
Bỗng nhớ tới một bài viết đăng trên Tuần Việt Nam trước đó, ngày 10/7/2011, có chủ đề khá hay: "Quyền lực thì đứng, quyền uy thì ngồi".
Đó là cuộc triển lãm của Cung điện Versailles (Pháp) trưng bầy những chiếc ghế- những ngai vàng khắp các nơi trên thế giới- biểu tượng của quyền lực và quyền uy, từ thời cổ đại đến thời hiện đại.
Cũng là để gửi thông điệp cho khách tham quan, không chỉ thấy sự oai nghiêm và vị thế của quyền lực, mà còn là sự tìm kiếm giá trị và ý nghĩa đích thực của 2 chữ quyền uy. Quyền lực và quyền uy bao giờ cũng khiến con người quan tâm, chiêm nghiệm và một chút triết lý. Vì quyền lực và quyền uy mà nhân loại chứng kiến biết bao bi kịch, bi hài.
Có thể thấy ở triển lãm độc đáo mang tính văn hóa cao, đồng thời chứa đựng nội hàm chính trị sâu sắc này, chiếc ngai cổ nhất của nước Marsch (thuộc Đức- thế kỷ V). Kế đến, ngai của ông hoàng Dagobert (nước Pháp- thế kỷ VII)... Còn mới nhất và hiện đại nhất là chiếc ghế tổng thống Pháp Jacques Chirac đã ngồi để chiêm ngưỡng lễ mừng quốc khánh 14/7/2005...

Chính trị và văn hóa là 2 mặt tưởng đối lập, nhưng thực ra  luôn song hành. Chính trị cao nhất phải là chính trị vì con người. Chỉ khi đó, văn hóa trong chính trị sẽ tự nhiên tỏa sáng- đó là nền chính trị nhân văn.
Nhưng khác với quan niệm về quyền lực đứng, quyền uy ngồi của cuộc triểm lãm, người viết bài cho rằng quyền lực và quyền uy là 2 khái niệm, giống nhau ở chữ quyền, nhưng lại khác nhau ở chữ lực, chữ uy, nhất là trong thế giới hiện đại, khi các thang bậc giá trị có nhiều thay đổi so với thế giới cổ đại.
Quyền lực là vị thế, vị trí, địa vị xã hội phân công cho con người được sử dụng quyền lực đó. Nhưng quyền uy lớn hơn thế và đòi hỏi dụng công hơn nhiều. Quyền uy là sự tổng hợp của một loạt điều kiện: Quyền lực + tài năng+ nhân cách+ uy tín+ hiệu quả cách sử dụng quyền lực.
Như vậy, bản chất quyền lực là cái ghế. Bản chất quyền uy là con người ngồi trên cái ghế đó. Người có quyền lực muốn có uy phải hội tụ được nhiều năng lực, nhân cách cá nhân phục vụ cho xã hội, vì lợi ích chung. Bởi thực tiễn cũng cho thấy, ngay ở cơ sở, có không ít người có quyền lực, nhưng không hẳn đã có quyền uy. Thậm chí bị nhân dân ghẻ lạnh, coi thường.
Bộ máy Chính phủ mới với quyền lực được nhân dân tín nhiệm đề cử, được xã hội phân công, đang phải đối mặt trước vô vàn thách thức lớn.
Tình cờ, mới đây, trên VnE có bài phỏng vấn chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, và VTV News phỏng vấn GS. TS Nguyễn Minh Thuyết. Cả 2 trí thức có tên tuổi đều nhận định bên cạnh nhiều thuận lợi cũng có  những thách thức lớn đối với Chính phủ mới, trên con đường đưa đất nước vượt qua "vòng nguy hiểm" và phát triển vững chắc.
Tuy nội hàm của những thách thức có những điểm khác nhau, do mỗi người đứng ở góc độ lĩnh vực chuyên môn riêng, nhưng lại rất bổ sung cho nhau, khá đầy đủ và tường minh:
- Đó là bất ổn kinh tế vĩ mô, thể hiện ở lạm phát, nhập siêu, nợ công, quản lý các tập đoàn Nhà nước...Nếu không giải quyết được ngay trong 5 năm tới Việt Nam khó lòng hoàn thành mục tiêu cho cả 10 năm, tiếp tục rơi vào điểm nghèo, hoặc vướng ở mốc thu nhập trung bình thấp trong thời gian rất dài.
- Là bảo vệ chủ quyền, trước hết là chủ quyền biển, đảo Tổ quốc. Đây là vấn đề cực kỳ quan trọng hiện nay.
- Là "bạo bệnh" tham nhũng đang biến tướng, ngày càng phức tạp với quy mô rộng hơn, tham lam hơn, làm thất thoát tài sản của dân nhiều hơn.
- Là những nhóm lợi ích đã và đang chi phối xã hội ở nhiều lĩnh vực. Bộ máy Chính phủ phải làm sao để lợi ích của sự phát triển được phân bổ đồng đều trong xã hội, cho đa số người dân. Đồng thời,  kiềm chế những nhóm lợi ích ích kỷ, chỉ nghĩ cho cá nhân mình, gia đình mình, công ty và tập đoàn mình, không nghĩ tới lợi ích chung của đất nước.
- Là bất bình đẳng gia tăng, và khát vọng dân chủ của nhân dân. Nếu không giải quyết tốt những điều này thì những bức xúc tích tụ lâu ngày có thể dẫn đến mất ổn định xã hội.
- Là đưa văn hóa, giáo dục ra khỏi cuộc khủng hoảng trầm trọng, chấn hưng và phát triển nền tảng nhân văn, dân trí và đạo lý xã hội. Nếu không lo cho văn hóa, giáo dục hôm nay, thì đó là thảm trạng cho dân tộc ngày mai.
Chọn giải pháp nào để vượt qua các thách thức lớn phụ thuộc vào tầm nhìn xa của Chính phủ. Sáng 3/8/2011, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã "tuyên ngôn" trước QH, cũng là trước quốc dân đồng bào về những định hướng chiến lược.
Nhưng có 2 giải pháp căn cốt không thể thiếu: Đó là
1) "Cơ chế, thiết chế" quản lý xã hội cần đổi mới tiếp tục, như lời hứa của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, lúc ông với tư cách ứng viên ĐBQH tiếp xúc cử tri Quận I (t/p. HCM).
2) Có một đội ngũ cán bộ lãnh đạo các ngành từ vĩ mô tới cơ sở phải thực tài, có tâm, vì lợi ích chung. Có vậy, mới ra được chính sách đúng, phù hợp quy luật và thực tiễn khách quan.
Nhân dân đòi hỏi nhưng nhân dân rất công minh và công bằng. Người lãnh đạo nếu sống vì dân thực sự, đâu cần phải bia đá, tượng đồng mà họ luôn được dân tạc trong tâm thức. Đó chính là quyền uy tối thượng của quyền lực. Cũng là niềm hạnh phúc của người có quyền uy.
Nếu như các đại biểu Quốc hội nợ dân một lá phiếu bầu, thì Chính phủ mới và những thành viên có quyền lực cao và cao nhất nợ dân tới...2 lá phiếu bầu. Món nợ lớn nhất, là những thách thức sừng sững phía trước, trên hành trình của cả dân tộc cần phát triển và hội nhập văn minh.
Quyền lực của Chính phủ đã có. Còn quyền uy của Chính phủ, phụ thuộc vào tài năng, tầm nghĩ chiến lược, vào khí phách và bản lĩnh một Chính phủ "của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân"
Gọi đúng tên... biểu tình
Chiều ngày 2/8/2011 mới đây, một bản tin ngắn trên VietNamNet v à tr ên nhi ều t ờ b áo kh ác đã khiến bạn đọc phải chú ý. Người viết bài này đọc đi đọc lại, bỗng rưng rưng. Đó là "Biểu tình phản đối Trung Quốc mang tính chất yêu nước".
Thông tin cho biết, tại cuộc họp giao ban báo chí của Thành uỷ Hà Nội, Giám đốc Công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh nhận định các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội thời gian qua là mang tính chất yêu nước.
Đây là thông tin chính thức đầu tiên của cơ quan chức năng. Chính vì thế, nó được sự hoan nghênh, đồng thuận của đông đảo nhân dân và bạn đọc.
Sự thông báo, đánh giá về các cuộc "tụ tập tự phát" được công khai và nhìn nhận từ ông GĐ Công an Hà Nội, chính là việc gọi đúng tên... biểu tình. Bởi Hiến pháp 1992 (Điều 69, chương V) quy định: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật", cho dù trong thực tế đến nay QH chưa ban hành Luật Biểu tình.
Nhưng lòng yêu nước của người dân, trước chủ quyền Tổ Quốc bị đe dọa thì không thể đợi.!
Cũng bởi một điều muôn thuở của mọi quốc gia- luật pháp nhiều khi đi sau thực tiễn, " cây đời mãi mãi xanh tươi" là như vậy đó!
Thông tin cũng cho biết, trước dư luận và kiến nghị của một số công dân, trí thức đề nghị trả lời về việc, một số người tập trung biểu tình tự phát phản đối Trung Quốc ngày 17/7, đã bị các lực lượng công an thành phố "đàn áp thô bạo", Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP. Hà Nội phối hợp Viện Kiểm sát nhân dân TP xác minh, điều tra và kết luận: Không có căn cứ xác định công dân Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình tự phát ngày 17/7.
Cũng tại cuộc họp báo, ông Nguyễn Đức Nhanh khẳng định: "Công an thành phố và cấp trên không ai có chủ trương đàn áp, trấn áp và bắt giữ người trong các cuộc biểu tình".
Xã hội đang tiến tới sinh hoạt dân chủ, công khai, minh bạch. Sự minh bạch cần cả lời nói lẫn hành động. Có thế, lòng dân mới bình an, và xã hội mới mạnh được.
Chắc chắn, sự công khai thông tin, đánh giá các cuộc biểu tình yêu nước chưa thể khép lại những quy định về quyền công dân. Trái lại, nó mở ra hàng loạt vấn đề mới mang tính pháp quy của một xã hội,một đất nước trước sinh tử, trước sự phát triển, đòi hỏi Chính phủ mới phải bàn thảo và quyết định.
Thất thu, bội thu và... những phát ngôn ấn tượng
Trong tuần này, ngành giáo dục một lần nữa "thất thu" ở các kỳ thi tuyển quốc tế và trong nước khiến  báo chí tốn biết bao nhiêu giấy mực, và người dân thêm một lần nữa... thất vọng.
Ngoài nước, ở bộ môn thuộc KHTN, Đội tuyển học sinh Việt Nam dự thi Olimpic Toán quốc tế (IMO 2011) với 6 thành viên chỉ đoạt 6 huy chương đồng, xếp hạng 31/101. Đây cũng là thành tích kém nhất trong 35 năm dự giải, của bộ môn luôn được coi có thành tích cao khá ổn định. Điều bi hài xảy ra là đúng lúc Viện Toán cao cấp vừa ra đời.
Trong nước, ở môn thuộc KHXH, tiếp theo môn Văn, đến môn Lịch sử được học sinh "nói không". Tại kỳ thi tuyển sinh ĐH 2011, không chỉ tỷ lệ học sinh dự thi vào khối C có 6%, thấp nhất so với các khối khác, mà kết quả thi môn sử thật thảm hại- hàng nghìn bài thi bị điểm 0!
Đó là sự thất thu rõ nhất của ngành. Còn có gì bội thu?
Vẫn có: Đó là tỷ lệ tốt nghiệp THPT cao đáng ngờ. Là căn bệnh thành tích không hề thuyên giảm, tiếp tục có chiều hướng gia tăng. Là số trường ngoài công lập mọc lên như nấm, tuột khỏi sự kiểm soát của ngành. Là bằng rởm của vô số cán bộ các địa phương...
Như một lẽ thường tình, cả xã hội, từ cán bộ quản lý Nhà nước,  quản lý giáo dục, nhà sử học, các chuyên gia, giảng viên, giáo viên, sinh viên, học sinh cho đến thường dân, tất cả "tay dao, tay kéo" mổ xẻ con bệnh có tên Toán (IMO 2011) và Lịch sử, mặc dù 2 con bệnh này rõ ràng là vô tội.
Bác sĩ nào, y sĩ nào chẩn bệnh và cho thuốc, cũng trúng hết. Nào là chính sách Nhà nước đầu tư cho lĩnh vực KHXH- NV, chính sách khuyến khích tuyển thẳng ĐH không có. Nào là tuyển chọn đội tuyển có vấn đề. Nào là chính trị hóa chương trình lịch sử. Nào là phương pháp giảng dạy khô khan, cứng nhắc. Nào là cách ra đề khiến trò phải học thuộc lòng...
Bao nhiêu loại thuốc, bao nhiêu thang thuốc, không biết 2 con bệnh này có kịp ngấu không, dù nó biết rõ mình chẳng có bệnh gì. Bệnh là ở... những người đang chẩn, thì họ lại không chịu thừa nhận!
Duy nhất, mỗi một người rất lạc quan. Người đó là Bộ trưởng GD và ĐT Phạm Vũ Luận.
Lý giải nguyên nhân cho các nhà báo, ông Phạm Vũ Luận chia ra 3 phần sáng tỏ, và dành cho "thời đại" phần nhiều:
- Điểm sử thấp không phải chỉ là chuyện của Việt Nam, mà là chuyện của thời đại
- Học sinh thuộc sử Tàu hơn sử Việt Nam không phải là vấn đề vấn đề của giáo dục, mà là vấn đề...xã hội
- Còn chuyện do dạy và học, cũng có khía cạnh đúng, nhưng nếu đổ hết cho dạy và học thì lại là chuyện khác(!)
Bỗng nhớ tới Kỳ họp QH khóa trước. Khi nói về trách nhiệm với con tàu Vinashin, một vị Bộ trưởng đã chia đều cho tất cả các bộ, các ngành, trừ bộ của ông. Cả hội trường QH cười ầm. Cái cười vì sự ngụy biện
Nay nghe Bộ trưởng Phạm Vũ Luận trả lời, cả xã hội vừa cười, vừa mếu. Cười vì sự ngụy biện, mếu vì sự vô tình!
Nếu là chuyện của thời đại, thì những nước do công nghệ thông tin, kinh tế phát triển, học sinh của họ có ghẻ lạnh với sử, có hàng ngàn điểm 0 về sử như ở ta không?
Nếu là chuyện của xã hội, vì không địch nổi phim Tàu, hàng Tàu....thì cũng vẫn nên xem lại chất lượng dạy- học sử của giáo dục, vì quá kém nên yểu mệnh.
Nhưng vô tình nhất và cũng ấn tượng nhất lại là phát ngôn:
"Hàng nghìn điểm 0 là chuyện bình thường". Làm sao lại là bình thường, nếu như học sinh đã tốt nghiệp THPT, tức là phải có một kiến thức lịch sử nền tảng, phổ thông nhất định, chứ không thể là kiến thức ...liệt (điểm 0).
Lại nhớ, khi mới nhậm chức, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận trả lời, đại ý, ông không muốn tạo dấu ấn trong nhiệm kỳ của mình.
Nhưng với phát ngôn này, chắc chắn ông đã tạo ra một dấu ấn không bình thường, khá sâu sắc...xấu trong lòng xã hội.
Mà cũng biết đâu, câu trả lời đó đúng, thì sao? Bởi có câu ca dao đời mới vừa buồn cười vừa chí lý khi luận về học Sử ta :
Dân ta phải thuộc sử ta
Nếu mà không thuộc thì tra Gúc gồ" (Google)!

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Sửa Hiến pháp: Giải mã 'quyền lực nhà nước thuộc về dân'

Thảo luận tại hội trường chiều nay (4/8) về việc triển khai chủ trương nghiên cứu sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 1992 và thành lập Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp, các ĐBQH đề nghị phải làm rõ tư tưởng "quyền lực của nhà nước thuộc về nhân dân".
Tờ trình do Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý trình bày nêu ra 7 định hướng lớn sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992.
Về chế độ chính trị, Hiến pháp tiếp tục khẳng định Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân; tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân.
Theo đó, "phải làm rõ cách thức sử dụng quyền lực Nhà nước của nhân dân thông qua cơ chế dân chủ đại diện (cơ quan quyền lực Nhà nước) và cơ chế dân chủ trực tiếp".
Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam Trương Trọng Nghĩa: Kiểm soát quyền lực lẫn nhau giữa các cơ quan nhà nước là một định hướng lớn và mới mẻ
Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan nhà nước.
Hiến pháp sửa đổi cũng sẽ xác định rõ vai trò, quyền hạn, trách nhiệm của từng cơ quan trong tổ chức bộ máy nhà nước. Đồng thời xây dựng và từng bước hoàn thiện cơ chế tăng cường kiểm tra, giám sát tính hợp hiến, hợp pháp trong hoạt động của các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp phù hợp với thể chế chính trị và thực tiễn Việt Nam.
Về Chủ tịch nước, cần xác định rõ trách nhiệm, quyền hạn của Chủ tịch nước trong thực hiện vai trò là nguyên thủ quốc gia, thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân.
Làm rõ quyền của dân ở đâu
Phát biểu tại hội trường, đa số ĐBQH đều cho rằng, trong lần sửa đổi này nên tập trung vào định hướng về tổ chức bộ máy nhà nước.
Theo ĐBQH Nguyễn Đình Quyền (Hà Nội), khi bàn về vấn đề tổ chức bộ máy nhà nước, Hiến pháp sửa đổi lần này phải giải mã được rạch ròi tư tưởng "tất cả quyền lực của nhà nước thuộc về nhân dân".
ĐB Trần Du Lịch: Người dân phải có quyền phúc quyết Hiến pháp
Chia sẻ nhận định này, ông Trần Du Lịch (TP.HCM) phân tích, khi trong luật ghi rõ Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất thì phải phân định rõ ràng quyền của dân nằm ở đâu.
Theo ông Lịch, theo như Hiến pháp năm 1946 thì dân còn có quyền phúc quyết. Vì vậy, trong việc sửa đổi lần này nên làm rõ vấn đề dân ủy quyền cho Quốc hội đến đâu, trong phạm vi nào. Còn lại, phạm vi nào là phạm vi người dân trực tiếp quyết định. Theo ông Lịch, người dân phải có quyền phúc quyết Hiến pháp.
Thực tế, trong thời gian qua, nhiều nhà nghiên cứu, xây dựng pháp luật cho rằng: Các Hiến pháp sửa đổi, bổ sung sau này đã có sự thay đổi rất lớn khi quyền lập hiến từ dân được chuyển sang Quốc hội.
Cơ chế kiểm soát quyền lực
Theo Ủy ban Pháp luật, một trong những định hướng sửa đổi lần này là "phải phân định rõ thẩm quyền, trách nhiệm, cơ chế phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp".
Tuy nhiên, phân định cơ chế kiểm soát quyền lực thế nào là vấn đề băn khoăn của nhiều đại biểu.
Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam Trương Trọng Nghĩa (ĐB TP.HCM) cho rằng đây là một tư tưởng mang tính định hướng nhưng phạm vi rất rộng. Vì vậy, ủy ban chủ trì sửa đổi phải cụ thể và chi tiết hóa hơn nữa. Bởi vấn đề kiểm soát quyền lực lẫn nhau giữa các cơ quan nhà nước là một định hướng lớn và mới mẻ. Đặc biệt, vai trò giám sát của các cơ quan Quốc hội rất quan trọng và phải được làm rõ.
Theo ĐBQH Trần Du Lịch, cơ chế kiểm soát quyền lực hiện nay chưa rõ và vẫn còn là một vướng mắc. Vì vậy, ban soạn thảo nên nghiên cứu để đưa ra định hướng cụ thể. Chẳng hạn, làm thế nào để phân quyền nhưng không mất quyền.
Ngoài ra, các ĐBQH cũng góp ý về việc phải xác định Hiến pháp của một đất nước là đạo luật gốc, cần có tính lâu dài, ổn định để đảm bảo tuổi thọ thay vì sửa đổi nhiều lần. Các ý kiến khác cũng góp ý về xây dựng cơ chế bảo hiến.
Dự kiến, cuối kỳ họp này, Quốc hội sẽ thông qua Nghị quyết về sửa đổi Hiến pháp 1992.
Theo lộ trình, Ủy ban dự thảo sửa đổi hiến pháp dự kiến sẽ trình Quốc hội dự thảo sửa đổi Hiến pháp (lần thứ nhất) vào kỳ họp cuối năm 2012.
Sau đó sẽ tổ chức lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân trong khoảng hai tháng (từ tháng 3 đến tháng 4/2013). Dự kiến tháng 10/2013, Quốc hội sẽ thông qua dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

               Nên mời thêm đại diện giới luật gia
Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp dự kiến gồm 27 thành viên, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng và Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu sẽ đảm nhiệm vai trò là chủ tịch và phó chủ tịch ủy ban.
Các ủy viên có Thường trực Ban Bí thư, Phó Chủ tịch nước, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Trưởng Ban Dân vận Trung ương, Chánh án TANDTC, Viện trưởng VKSNDTC, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của QH, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật, Ủy ban Kinh tế, Bộ trưởng các Bộ Quốc phòng, Công an, Nội vụ, Tư pháp, Kế hoạch và Đầu tư…
Các ĐBQH cho rằng nên mời thêm đại diện của giới luật gia, hoặc những thành phần tiêu biểu trong Quốc hội thay vì chỉ có lãnh đạo các bộ, ngành. Thậm chí, trong thành phần ủy viên còn không có mặt đại diện Ủy ban Tư pháp Quốc hội.

Lê Nhung - Ảnh: Lê Anh Dũng

Tránh tình trạng Hiến pháp quy định mà chưa có luật

- Hiến pháp chính là biểu hiện bản chất dân chủ, văn minh của chế độ ta, nay trong cuộc sống có yêu cầu, QH cần cân nhắc đưa Luật Biểu tình vào chương trình xây dựng luật hoặc chương trình chuẩn bị của năm 2012 - ĐBQH  đề xuất trong buổi thảo luận tại hội trường đầu tiên của Quốc hội khóa mới chiều 3/8.
Dự án Luật Biển: tháng 10/2011
Với nhận định thời gian qua, công tác xây dựng luật của QH vẫn còn tình trạng “dễ làm khó bỏ’, nhiều dự luật "đưa vào rồi lại rút ra", các đại biểu đã chỉ ra một loạt dự luật quan trọng cần ưu tiên làm sớm để kịp điều chỉnh những vấn đề mới nảy sinh trong thực tiễn.
Các đại biểu hoan nghênh việc bổ sung vào chương trình thông qua tại kỳ họp thứ 2 (tháng 10/2011) dự án Luật Biển Việt Nam. Dự luật này đã được chuẩn bị khá lâu, đã được Quốc hội cho ý kiến nhưng chưa được thông qua do một số vấn đề thuộc nội dung của dự luật cần được tiếp tục nghiên cứu, hoàn chỉnh thêm, đến nay các vấn đề này đã được giải quyết.
ĐB Dương Trung Quốc tán thành ý kiến của UB Thường vụ QH rằng “chậm Luật biển là một thiếu sót” và đánh giá cao việc Chính phủ chủ động đề xuất sớm đưa dự luật này vào để QH thông qua.
ĐB Đặng Thuần Phong (Bến Tre) tin tưởng Luật Biển sẽ là cơ sở pháp lý góp phần giải quyết tình hình Biển Đông đang dậy sóng hiện nay. “Đây là vấn đề cử tri cả nước hết sức quan tâm, QH đưa vào thông qua tại kỳ họp thứ 2, tuy có chậm nhưng cho thấy một sự quyết liệt”, ông Phong nói.
Luật Biểu tình cũng được các đại biểu tha thiết yêu cầu đưa sớm vào chương trình làm luật của QH.
ĐB Dương Trung Quốc chỉ ra “do những mối quan hệ trong sự phát triển của đất nước dẫn đến hiện tượng là người dân muốn bày tỏ chính kiến một cách có tổ chức và đúng luật, nhưng gặp khó khăn, cũng là khó khăn của chính các cơ quan thực thi pháp luật, các cơ quan đảm bảo an ninh trật tự xã hội, là không có luật điều chỉnh, dẫn đến sự phân tâm trong nhận thức của người dân”.
ĐB Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) cũng nhận định trong đổi mới chính trị, bên cạnh yêu cầu xây dựng nhà nước pháp quyền, cuộc sống cũng đề ra nhiều vấn đề mà nếu chậm có luật điều chỉnh sẽ gây ra ách tắc, cản trở.
Ông Quốc phân tích “không phải ngẫu nhiên mà trước khi thông qua Hiến pháp 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra Sắc lệnh về quyền biểu tình, chỉ rõ biểu tình là một trong những quyền cơ bản của con người”.
“Sắc lệnh ấy đã huy động được quần chúng nhân dân đứng đằng sau nhà nước cách mạng để vượt qua rất nhiều những khó khăn thử thách của lịch sử”, ĐBQH cũng là nhà sử học nói. “Thời đại có thể thay đổi, nhưng quyền biểu tình, quyền bày tỏ chính kiến một cách có tổ chức, có mục tiêu chính đáng vẫn là cơ sở để nhà nước bảo vệ được trật tự an ninh xã hội cũng như quyền công dân”.
Ông Nghĩa thì chỉ ra trong Hiến pháp 1992, chương 5 đã quy định đầy đủ quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân. “Từ năm 1992 đến nay, chúng ta đã đưa vào cuộc sống một số quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, nhưng vẫn còn một bộ phận chưa được luật hóa để điều chỉnh các quan hệ trong xã hội, trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội, biểu tình”, ông Nghĩa nói.
Ông Nghĩa cho rằng những quy định này trong Hiến pháp chính là biểu hiện bản chất dân chủ, văn minh của chế độ ta, nay trong cuộc sống có yêu cầu, QH cần cân nhắc đưa Luật Biểu tình vào chương trình xây dựng luật hoặc chương trình chuẩn bị của năm 2012.
Theo ông Nghĩa, cũng là một luật sư, QH không nên ngại vì đã có kinh nghiệm tốt là Luật đình công. “Chỉ cần chúng ta mạnh dạn”, ông Nghĩa nói. “Đến nay vấn đề đình công đã có hành lang pháp lý điều chỉnh, quốc tế nhìn vào cũng thấy ta nghiêm túc thực hiện các công ước quốc tế, tôn trọng quyền của người lao động”.

Nhạc sĩ đồng loạt gửi đơn lên Chủ tịch nước

Dường như không thể ngồi yên chờ “động tĩnh” từ phía Vụ Thi đua - Khen thưởng, sắp tới 11 nhạc sỹ Nam – Bắc đang đồng loạt viết đơn kiến nghị khẩn cấp trình lên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Nhạc sỹ Đoàn Bổng vừa tiết lộ thông tin trên với PV trong buổi gặp gỡ tối 3/8.

Như đã đưa tin sau buổi tiếp xúc với 5 nhạc sỹ Hà Nội “đi kiện” liên quan đến Giải thưởng Nhà nước về lĩnh vực âm nhạc, cụ thể là những việc làm sai trái của Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam chiều 27/7, Chánh Thanh tra Bộ Văn hóa – Thể thao & Du lịch (VH-TT&DL) - ông Vũ Xuân Thành đã có công văn phản hồi rằng, Bộ đã nhận được đơn kiến nghị của 11 nhạc sỹ Bắc – Nam và sẽ gửi tới Vụ Thi đua - Khen thưởng để có một câu trả lời thấu đáo cho vấn đề trong thời gian sớm nhất.
“Không thể ngồi chờ “động tĩnh” từ phía Vụ Thi đua - Khen thưởng được, chúng tôi sẽ tấn công liên tiếp để sự việc nhanh chóng được làm rõ trước công luận”, nhạc sỹ Đoàn Bổng phát biểu trong buổi làm việc với PV tại nhà riêng tối qua (3/8).
Các nhạc sĩ trong buổi tiếp xúc với phóng viên
Đã có 3 nhạc sỹ phía Nam trình đơn kiến nghị lên Chủ tịch nước
Đầu tiên là lá đơn kiến nghị khẩn cấp của nhạc sỹ Trần Viết Bính viết ngày 30/7. Nội dung đơn kiến nghị là nói lên những bức xúc về Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam quanh bản danh sách 28 đề cử nhạc sỹ cho Giải thưởng Nhà nước về lĩnh vực âm nhạc.
“Sự nhập nhằng của con số 28, con số ma thuật”, đó là lời nhận xét của nhạc sỹ Đoàn Bổng sau khi đọc lá đơn kiến nghị khẩn cấp của nhạc sỹ Trần Viết Bính về bản danh sách đề cử “ ma quái” này. Điều lạ lùng là, sau khi thêm, bớt người trong danh sách đề cử Giải thưởng Nhà nước về lĩnh vực âm nhạc, con số 28 vẫn tròn vành vạnh như ban đầu. Thế nhưng, phía sau đó thì sự thật đã bị bóp méo.
Đầu tiên là con số 28 trọn vẹn của Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam, sau đó là 28+6 cũng của Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam đã bỏ 6 phiếu kín sau khi 6 nhạc sỹ kiến nghị lên trên đã được xét “vớt” vào. Tiếp sau đó là con số (28+2) - 2 của Hội đồng cấp Bộ - Bộ VH-TT&DL. Có nghĩa là, gạch tên 2 người trong danh sách cũ là nhạc sỹ Phú Quang và nhạc sỹ Thập Nhất để “lấp” vào hai cái tên nằm trong số 11 nhạc sỹ đưa đơn đi kiện là nhạc sỹ Ngọc Khuê, Đinh Quang Hợp.
Đơn “kiện” vượt cấp của nhạc sỹ Trần Viết Bính còn nhấn mạnh, Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam cần nhanh chóng sửa sai để đem lại công bằng cũng như giá trị cho một giải thưởng cao quý – Giải thưởng Nhà nước về âm nhạc.
Tiếp theo nhạc sỹ Trần Viết Bính, lá đơn kiến nghị dài 6 trang của nhạc sỹ Trương Tuyết Mai viết ngày 1/8 không những nói lên đầy đủ những vấn đề bức xúc cần kiến nghị, như việc hồ sơ của các nhạc sỹ gửi lên bị trả lại trong khi vẫn còn nguyên dấu niêm phong, có nghĩa rằng Hội đồng cấp cơ sở - Hội Nhạc sỹ Việt Nam chưa hề xem xét hồ sơ của họ mà đã giấy trắng mực đen bảo rằng họ bị loại vì không đủ số phiếu bầu. Rồi có những hơn 300 tác phẩm sáng tác nhạc dày cộp gửi lên dự xét giải thưởng mà Hội đồng sơ sở chỉ đọc và nghe trong đúng ba ngày đã vội vàng đưa ra kết luận, trong khi đáng lẽ ra việc đó phải tiến hành trong một tháng. Điều này đã cho thấy sự bất hợp lý trong việc xét một giải thưởng trung bình, huống chi một giải thưởng danh giá như Giải thưởng Nhà nước.
Bên cạnh đó, nhạc sỹ của Huế - tình yêu của tôi còn nêu lên những lý do bác bỏ lá phiếu của từng thành viên Hội đồng cấp cơ sở vì cái “tâm” và cái “tầm” của họ chưa đủ độ; thêm vào đó là sự bất hợp lý của Hội đồng cấp Bộ - Bộ VH-TT&DL, vì thực ra họ cũng đều là những thành viên từ Hội đồng cấp cơ sở mà lên.
Cả hai lá đơn của hai nhạc sỹ phía Nam là Trần Viết Bính và Trương Tuyết Mai đều khẩn khoản mong Chủ tịch nước đương nhiệm Trương Tấn Sang vào cuộc và có một câu trả lời xác đáng.
Bên cạnh hai lá đơn trên, nhạc sỹ Đoàn Bổng cho biết, nhạc sỹ Văn Thành Nho ở phía Nam cũng đã viết đơn kiến nghị khẩn cấp trình lên Chủ tịch nước với cùng những lý do tương tự.
Các nhạc sỹ phía Bắc sắp đồng loạt gửi đơn vượt cấp
Nhạc sỹ Đoàn Bổng khẳng định, sắp tới 5 nhạc sỹ Hà Nội cũng sẽ lần lượt viết đơn kiến nghị khẩn cấp trình lên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Mỗi người viết theo một kiểu khác nhau chứ không viết và ký chung như lá đơn gửi lên Thanh tra của Bộ VH-TT&DL trước đó.
“Chúng tôi không e ngại bất cứ điều gì. Chúng tôi sẵn sàng chiến đấu đến 10 năm sau xem họ có chịu nhận phần sai về mình không. Tôi tin rằng ngài Chủ tịch nước sẽ vào cuộc và sự việc sẽ được làm sáng tỏ, để Hội đồng cấp cơ sở biết rằng họ không phải muốn làm gì thì làm, để đem lại sự cao quý cho Giải thưởng Nhà nước…”, nhạc sỹ của Dòng sông quê anh, dòng sông quê em khẳng định.
Nhạc sỹ Ngọc Khuê và nhạc sỹ Đinh Quang Hợp mặc dù vẫn nằm trong danh sách 28 đề cử nhưng vẫn quyết định “đấu” đến cùng, sẵn sàng viết đơn vượt cấp để những việc làm sai trái, mờ ám của Hội đồng cấp cơ sở bị phanh phui ra ánh sáng.
Có thể nói, việc các nhạc sỹ đồng loạt gửi đơn lên Chủ tịch nước là một tiền lệ “xưa nay hiếm”. Nếu 11 lá đơn vượt cấp đồng loạt đều được gửi tới Chủ tịch nước trong thời gian sắp tới thì rõ ràng, sự việc đã vượt lên trên cái sự lùm xùm. Giải thưởng Nhà nước sẽ còn gặp nhiều sóng gió hơn nữa.
Theo VTC News

Luật sư Trần Đình Triển: Tòa Phúc thẩm không chứng minh được ông Cù Huy Hà Vũ phạm tội chống Nhà nước

Hôm qua 2/8/2011, phiên tòa phúc thẩm xét xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ về tội chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, đã ra phán quyết 7 năm tù, tức là y án sơ thẩm. Nhưng cho đến nay, thông tin về diễn biến của phiên toà cho thấy sự lúng túng của Hội đồng xét xử và bên công tố khi phải đối mặt với thái độ cương quyết của nhà dân chủ ở ghế bị cáo và các luật sư.
Từ Hà Nội, luật sư Trần Đình Triển, một trong bốn luật sư tham gia bào chữa cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cho RFI biết những nhận xét của ông về diễn biến phiên tòa và các đánh giá của ông về Hội đồng xét xử và đại diện Viện Kiểm soát trong phiên tòa này. Sau đây là bài phỏng vấn, mời quý vị theo dõi.
RFI : Xin kính chào luật sư Trần Đình Triển, thưa anh, được biết anh vừa ra khỏi phiên tòa được ít giờ, sau khi phiên tòa kết thúc. Trước hết xin được hỏi anh, phiên tòa hôm nay xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ có những điểm gì đặc biệt ?
Trần Đình Triển : Trước hết, phiên tòa hôm nay chỉ đặc biệt hơn phiên tòa trước về tên gọi thôi. Phiên tòa lần trước là Tòa án Nhân dân Hà Nội xử sơ thẩm, sau đó có kháng cáo của anh Cù Huy Hà Vũ, thì hôm nay Tòa án Nhân dân Tối cao xét xử phúc thẩm. Nó chỉ khác nhau về hình thức và trình tự xét xử, còn về mọi phương diện khác thì không có gì khác.
Tôi xin lấy ví dụ, lần trước phiên tòa đưa ra quyết định xét xử cũng mập mờ, không nói rõ là công khai hay bí mật, thì lần này cũng vậy thôi. Cái tổ chức của phiên tòa hôm nay mang tính công khai hay bí mật cũng không rõ ràng, nhưng « công tác » bảo vệ, ngăn cản người dân đến tham dự phiên tòa cũng như lần trước, không có gì khác nhau. Các phóng viên hay luật sư đi vào tòa đều phải bỏ tất cả điện thoại, máy ảnh, máy ghi âm ra bên ngoài cũng như cũ.
RFI : Thưa anh, như anh vừa nói, đấy là hình thức chung của phiên tòa, còn về diễn biến của phiên toà, có phải nó thực sự có tranh luận trao đổi, như một số trang mạng có mô tả ?
Trần Đình Triển : Nếu so sánh như vậy thì không đúng. Về cách điều hành của chủ tọa phiên tòa lần trước không khác lần này. Trong phiên tòa lần trước, tất cả các luật sư yêu cầu thực hiện điều 241, là phải công bố các chứng cứ có tại phiên tòa, và lần này các luật sư cũng yêu cầu như vậy, nhưng cả hai phiên tòa đều không đáp ứng. Chỉ khác một điều là lần trước các luật sư biết sự vi phạm pháp luật của Hội đồng xét xử và được sự đồng tình của thân chủ, là khi Hội đồng sơ xử vi phạm pháp luật, thì các luật sư không thực hiện nhiệm vụ của mình nữa. Đó là theo lời của thân chủ.
Việc thực hiện các điều luật so sánh giữa hai phiên tòa này không khác gì nhau. Hôm nay, trong phiên tòa lần này, chủ tọa còn mạnh dạn tuyên bố những điều ngang nhiên vi phạm pháp luật hơn. Ví dụ như khi đọc điều 188 về việc giám sát bị cáo tại phiên tòa, thì điều luật nói rất rõ : bị cáo đang bị tạm giam, khi ra phiên tòa chỉ được tiếp xúc với người bào chữa, việc tiếp xúc với những người khác phải được phép của chủ tọa phiên tòa.
Điều này nói rõ, luật sư được gặp bị cáo mà không phải xin phép ai, nhưng chủ tọa phiên tòa đã « biến tướng » điều luật. Từ đó chúng tôi muốn gặp bị cáo Cù Huy Hà Vũ tại tòa, thì đều bị cảnh sát tư pháp ngăn không cho gặp. Ngay tại tòa phúc thẩm của tòa án tối cao, mà chủ tọa phiên tòa dám bóp méo điều luật như vậy.
RFI : Thưa luật sư, mặc dù phiên tòa này như luật sư nói không bảo đảm được tính chính đáng như vậy, có tính tạo dựng và bóp méo như vậy. Tuy nhiên, trong phiên tòa trước các luật sư ra về không tranh tụng nữa, ngược lại lần này các luật sư vẫn ở lại và lại kéo dài gần một ngày trời như vậy, vậy tại sao lại có điều ít nhiều mâu thuẫn này ?
Trần Đình Triển : Ở đây không có gì là mâu thuẫn cả. Trong phiên tòa trước, mở đầu phiên tòa các luật sư yêu cầu Hội đồng xét xử thực hiện theo luật định, nhưng không được đáp ứng nên đã rời phiên tòa theo yêu cầu của của thân chủ. Còn lần này, về phía anh Vũ, cũng như về phía các luật sư đều có một quan điểm chung, kể cả Hội đồng xét xử có vi phạm pháp luật, thì các luật sư cũng ngồi đến cùng để tham gia bảo vệ phiên tòa. Thậm chí có những lời có thể bị cắt hoặc bị ngắt một cách rất vô lý.
Thậm chí có thể có những lời đe dọa đối với luật sư, thậm chí có thể có những từ ngữ (xúc phạm) đối với luật sư, có thể là quên hoặc do cố ý, ví dụ như chủ tọa phiên tòa rất nhiều lần gọi lần gọi luật sư Thanh (luật sư Vương Thị Thanh) là « bị cáo ». Chúng tôi cũng đều gắng nhịn chịu. Thậm chí (Hội đồng xét xử) đề nghị nếu cần thiết mời cảnh sát tư pháp, mời luật sư ra khỏi phòng, v.v…
Tất cả các luật sư chúng tôi đã lường trước được những việc đó rồi, và có một câu đùa vui với nhau, là phải bình tĩnh, nín chịu, và “tìm mọi cách để chúng ta nói được những tiếng nói của chúng ta”. Dù chúng tôi cũng có thể đoán được là y án, nhưng chúng tôi nói được tiếng nói của mình để cho Đảng (cộng sản Việt Nam), cho Nhà nước, cho Nhân dân, cho Cộng đồng thế giới biết rằng, đây là vụ án hoàn toàn oan sai. Mà, đáng ra trí tuệ như anh Vũ phải đáng được khen, chứ không phải là người phải gánh chịu tội lỗi.
Các luật sư chúng tôi đã bàn trước, phân công nhau, không trùng lặp ý bào chữa của nhau để tránh trường hợp chủ tọa phiên tòa viện cớ chỉ cần trùng sẽ cắt đi. Những việc đó chúng tôi đều bàn tính trước.
RFI : Thưa luật sư, các nội dung tại phiên tòa thì nhiều, nhưng luật sư có thể chuyển đạt lại một số ý lớn được không ạ, ngoài điều luật sư đã nói rằng đây là một vụ án oan sai ?
Trần Đình Triển : Trước hết các luật sư nêu lên 10 tài liệu của anh Cù Huy Hà Vũ mà bản án sơ thẩm dùng để buộc tội. Thứ nhất, có những tài liệu anh đi vào những vụ án cụ thể, những vụ việc khiếu tố khiếu nại cụ thể, để anh cho thấy tính vô trách nhiệm của một số cơ quan, không được giải quyết dẫn đến sự oan khuất cho người dân.
Thứ hai là, có những điều anh Vũ nêu lên mang tính chất như một đề tài khoa học, như một chuyện mang tính nhân đạo, chứ không phải mang một quan điểm chống lại Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Tôi lấy ví dụ, anh gửi văn bản cho Quốc hội, đề nghị tha tất cả các tù binh, « ngụy quân », « ngụy quyền », đang bị cải tạo từ năm 1975 đến nay. Đấy là một vấn đề mang tính nhân đạo. Những người ấy đều mang dòng máu Việt. Thêm vào đó, cần quan tâm đến đạo đức truyền thống của tổ tiên Việt Nam, khi đánh giặc xong, giặc muốn đi « thủy », thì ta cho thuyền, muốn đi bộ thì ta cho ngựa. Cuộc chiến tranh đã đi qua 30 năm, cần giải quyết vấn đề hòa hợp dân tộc, lá lành đùm lá rách, sai thì sửa, để đưa đến một sự hòa thuận trong dân tộc. Tôi cho rằng đấy là một kiến nghị mà ai cũng đồng tình. Kiến nghị này không phải là chống đối.
Điều thứ ba là anh yêu cầu sửa đổi điều nọ, điều kia trong Hiến pháp, thì tôi cho rằng, chính ngay các đồng chí lãnh đạo Đảng (cộng sản Việt Nam) và Nhà nước, rất nhiều nhà khoa học, và nhiều đại biểu Quốc hội cũng nêu lên rằng cần phải sửa đổi cơ bản Hiến pháp 1992. Do đó, việc anh ấy nêu lên như vậy thì không phải là trường hợp duy nhất để kết tội anh là người chống lại Nhà nước CHXHCN Việt Nam.
Tôi thấy rằng những điều anh Cù Huy Hà Vũ nêu lên mang tính khoa học, là quyền của công dân, đáng ra Đảng (Cộng sản Việt Nam), Nhà nước và Nhân dân phải lắng nghe. Và nếu như Nhà nước CHXHCN Việt Nam là nhà nước của dân, do dân, vì dân, thì đề nghị Viện Kiểm sát chứng minh rằng anh ấy chống cái gì của dân, do dân, vì dân, thì Viện Kiểm sát đã không chứng minh được.
RFI : Tức là ngay trong phiên tòa họ đã không có luận điểm để chứng minh điều đó ?
Trần Đình Triển : Không những như vậy, mà tôi hết sức bức xúc. Vì Viện Kiếm sát tranh tụng được mấy điều, và tôi là người lập luận lại quan điểm đó, tôi đã bác bỏ toàn bộ quan điểm của Viện Kiểm sát. Sau đó, Viện Kiểm sát không tranh tụng lại một điều gì, và kết một câu khiến hầu như tất cả những người tham dự phiên tòa cụt hứng. Câu đó là : Viện Kiểm sát không tranh tụng nữa, mà giữ nguyên lời buộc tội của mình.
Trước hết, đối diện với sự thực, họ lúng túng. Tôi dùng chữ là họ dùng cách « Cả vú lấp miệng em ». Mà để đi vào các chi tiết cụ thể, vào các hành vi cụ thể thì họ không chứng minh được. Thêm vào đó, trình độ pháp lý của họ cũng non, cũng như « ý thức chính trị ». Bản thân họ là đảng viên (đảng Cộng sản Việt Nam) nhưng họ cũng không nắm được đường lối của Đảng. Tôi dẫn chứng luôn, trong chiến lược của Đảng đã quy định, « hệ thống chính trị » gồm có ba chủ thể, nhưng họ lại nhầm lẫn Nhà nước với Thể chế chính trị như là một.
RFI : Xin được hỏi luật sư một câu cuối cùng. Phiên tòa đã kết thúc rồi, trong tương lai, thân chủ và các luật sư nghĩ như thế nào về bước tiếp theo ?
Trần Đình Triển : Trước hết phải nói rằng, theo qui định của pháp luật Việt Nam còn một trình tự nữa, đó là Giám đốc thẩm có thời hiệu trong 3 năm. Nhưng tôi, với tư cách là một luật sư, khi đến xử phúc thẩm vụ án này, ngay từ đầu tôi cho rằng sẽ y án, và trình tự Giám đốc thẩm sẽ không (xảy ra). Họ sẽ trả lời rằng : không có căn cứ.
Với góc độ của một luật sư tôi cho rằng những việc làm này (của ngành Tư pháp) là sai lầm. Bởi vì, nếu xử anh Cù Huy Hà Vũ như vậy, thì dư luận trong nước và nước ngoài, người ta đủ trình độ để nhìn nhận vấn đề của vụ án này là gì, đằng sau vụ án là gì, và nó có được gì cho đất nước, và nó mất cái gì.
Nếu một xã hội chỉ theo một chiều, thì sự phát triển sẽ không bao giờ có. Và tôi cho rằng trong tương lai, lịch sử sẽ ghi nhận lại rằng những quan điểm của anh Cù Huy Hà Vũ  là những tư tưởng đúng.
RFI : Xin chân thành cảm ơn luật sư Trần Đình Triển.
Trọng Thành